Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012

CẢM NHẬN MONGOLIA


Cuộc đời ai cũng vậy. Về già thì sống bằng những hoài niệm. Đối với tôi cũng như phần lớn các cựu học sinh đã sống và học tập tại Mông cổ trong thời kỳ chiến tranh, gian khổ thì luôn nhớ về một thời may mắn của tuổi trẻ, một thời đầy những cấm đoán và khô cứng. Bảy năm tuổi trẻ không phải ngắn của một đời người. Tuổi của sự bồng bột, hăm hở, say mê và hết mình. Chính vì thế khi cuộc sống đã đỡ phần nào sự lo toan thì những món nợ ân tình lại ùa về, đằn vặt đòi phải trả. Chúng tôi đã cùng nhau trở về thăm lại chốn xưa : Trường Đại học tổng hợp nông nghiệp quốc gia Mông cổ. Zaisan vẫn còn đó nhưng đã già cỗi và đổi thay nhiều. Rừng thông không còn xanh mướt như thủa nào. Đường lên núi không còn nữa mà thay bằng những ngôi nhà đồ sộ. Ký túc xá ngày nào vẫn y nguyên tuy có thay đổi đôi chút ở cửa chính. Phòng chờ  tầng 1 đã được xây bịt phía trong hành lang và đầu hồi được trổ cửa để trở thành cửa hàng tạp hóa. Khi chúng tôi vào thì các tầng và phòng ở mới được sơn lại còn ướt do đó không thăm lại được nơi ở của mình thời sinh viên. Sân vận động, khu đất trồng rau cải thiện, khu nhà lều sau ký túc xá được thay thể bằng những nhà cao tầng san sát. Sông Thol vẫn còn đó. Dòng nước vẫn chảy xiết mỗi khi mưa xuống. Hai bờ đã bị thu hẹp rất nhiều để thay bằng những khu đô thị lộng lẫy. Bây giờ để đi dạo với bạn gái chắc anh em ta phải đi vòng mới xuống lòng sông được.
Nhà ở giáo viên vẫn cũ kỹ . Trên khu đất đối diện với nó bây giờ là khu ký túc của sinh viên quốc tế và nhà khách dành cho khách quốc tế. Khu vườn phía khoa cơ khí ngày xưa bây giờ là khu nhà làm việc của Hội đồng Trường Đại học tổng hợp. Viện Chăn nuôi đã khang trang, Trường Đại học Thú y đã hoàn chỉnh và đi vào hoạt động. Hệ thống các Trường đại học và các Viện của Trường đã hoạt động tốt và mở rộng liên kết đào tạo với nhiều nước trên thế giới.
Trường đang tiến hành sửa chữa lớn từ sân vườn đến giảng đường. Khuôn viên của trường đang ngổn ngang bề bộn vật liệu do đó chúng tôi đã không thể đi thăm lại toàn bộ Trường như mong muốn.
  Cây trong vườn đã thành cổ thụ. Cành lá bị cắt ngọn gây nên cảm giác cây cối trong vườn trường không còn được xum xuê như ngày nào.
Cả khu nhà đồ sộ , rộng mênh mông giờ im ắng lạ thường. Hành lang trống vắng, các giảng đường, các lớp học bị đóng kín. Tôi đứng lặng cố hồi tưởng lại những bước chân nhộn nhịp của lớp sinh viên ngày xưa cách đây đã 35 năm. Bỗng trong đầu tôi vang lên giọng hát của nữ ca sĩ Thanh Tuyền: Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn... Lúc này tôi mới thật sự cảm nhận được ca từ của các bài hát của nhạc sĩ Thanh Sơn về tuổi học trò. Thật diệu kỳ!. Xin cám ơn người nhạc sĩ tài ba đã nói lên được hết nỗi lòng của tuổi học trò. Có lẽ một thời gian dài nữa đất nước ta mới sinh ra được một con người tài ba như thế.
Đón tiếp đoàn gồm Ban Giám hiệu nhà Trường và một số thày cùng thời với bọn tôi. Buổi gặp mặt thật ấm cúng và gần gũi.  Thày Hiệu Trưởng đã giới thiệu về tổ chức, chức năng nhiệm vụ và các hoạt động nổi bật của Trường. Tôi thực sự ngạc nhiên về kết quả đào tạo sau đại học và hợp tác quốc tế của Trường. 
 Hành lang giờ trống vắng

 
 Ôn lại chuyện xưa

 Thày Hiệu trưởng giới thiệu về Trường
 Chúng tôi đã gặp lại bạn bè cũ, thăm một vài nơi đong đầy kỷ niệm của một thời sinh viên sôi nổi. Ulanbator đã và đang đổi thay. Đất nước Mông cổ được thế giới đánh giá là nước dân chủ và có tốc độ tăng trưởng nhanh nhất châu Á . Cả Thủ đô đang là một đại công trường. Toàn bộ đất nước đang thay da, đổi thịt. Chỉ dăm năm nữa thôi chắc chắn Mông cổ sẽ trở thành một điểm đến lý tưởng của thế giới.
Đầu tư vào Mông cổ hiện nay đứng đầu thế giới tính theo đầu người. Khai thác mỏ than, đồng, vàng... đang là thế mạnh của Mông cổ. 
 Một góc khu nghỉ Chingiskhan
Du lịch cũng đang phát triển mạnh bởi thế giới đang muốn trở về thuở hồng hoang. Những khu nghỉ theo kiểu nhà lều đã và đang phát triển rất mạnh. Món thịt cừu hầm đá vẫn là đặc sản cuốn hút say lòng khách vãng lai. Chúng tôi đi đâu cũng yêu cầu món bánh bao nhân thịt cừu. Tuy không còn cảm thấy ngon như ngày nào nhưng vẫn cảm thấy háo hức bởi độ nóng bỏng môi và mùi thơm đầy quyến rũ của tỏi hành. Kết thúc bữa ăn bao giờ cũng xin đĩa súp mì sợi (Coimon) nấu với rau cải bắp. Thật tuyệt vời. Xin cám ơn đất nước và nhân dân Mông cổ đã cho chúng tôi những kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời. Sau khi được may mắn tiếp xúc với nhiều dân tộc trên thế giới, chúng tôi nhận ra rằng các bộ tộc Mông cổ  nhân văn vào bậc nhất thế giới: Thật thà, chất phác, nhân hậu, thương người... Tôi thực sự không biết dùng ngôn từ gì cho thấu. Tôi thấy thích thú khi biết rằng ở Mông cổ đang có một tổ chức đấu tranh bảo vệ văn hóa truyền thống thuần khiết. Bỏ qua những yếu tố cực đoan, có lẽ mô hình tổ chức này cần thiết cho bất cứ dân tộc nào trên thế giới trong bối cảnh hiện nay.
  Quảng trường Sukhebator
Mông cổ giờ đây đang phải oằn mình chống lại những tác động của nền kinh tế thị trường. Trừ một bộ phận nhỏ lớp trẻ chưa hiểu thấu đáo cuộc đời thì đại bộ phận người Mông cổ vẫn nhân hậu như xưa. Trong tôi tình cảm và lòng biết ơn đối với Mông cổ sẽ không bao giờ phai nhạt. Tôi xin mượn mấy câu thơ của nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng để nói lên tâm sự của mình:
Nhớ làm gì những ánh mắt dửng dưng
Thói đen bạc buổi phố phường mở cửa
Tôi tìm thấy một thời tôi từng có
Trong nụ cười nhân hậu mẹ già Nga...

Thu 2012

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

TRUYỆN CỰC NGẮN - Nguyễn Thị Hậu


Đám giỗ

       Bà mất sớm. Ông lấy vợ kế. Bà Hai không sinh con để toàn tâm chăm lo cho chồng và các con chồng, rồi các cháu nội ngoại. Mấy chục năm trôi qua như thế…
      Ông bà lần lượt ra đi.
      Một lần đến đám giỗ ông, nhìn lên bàn thờ chỉ thấy di ảnh của ông và bà Cả. Hỏi người nhà: vậy ai thờ bà Hai? Họ tỉnh queo: Để bà ở chùa!
     Thắp nhang trước bàn thờ bỗng như thấy hình bóng bà Hai vẫn ân cần bên ông.



Vu lan

     Từ sáng sớm anh chị đã rối rít chuẩn bị nhang đèn hoa trái lên cúng chùa cùng món tiền công đức khá lớn. Mẹ anh hỏi: “Chiều mấy giờ các con về để mẹ nấu cơm?”.
    - Mẹ đừng chờ. Chiều tụi con ăn cơm chay nhà chùa đãi.
    Xe chạy. Mẹ đứng đó tần ngần.



Học trò cũ

      Hồi đó học trò là cán bộ đi học nên lớn hơn cô giáo vài tuổi.     Trong lớp ngoài đường gặp nhau vẫn xưng hô cô – em thân tình mà trân trọng. Nhiều năm sau, tình cờ gặp lại trong một cuộc họp, học trò nói với mọi người “đây là cô giáo cũ của tôi”. Nói xong quay sang cô giáo: “Em có mang danh thiếp không, cho anh…”. Cô giáo nhã nhặn: “Xin lỗi, tôi không có danh thiếp”.

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

NHỮNG BÀI HÁT VỀ TUỔI HỌC TRÒ CỦA CỐ NHẠC SĨ THANH SƠN


 Trên bầu trời âm nhạc Việt nam chưa có nhạc sĩ nào viết được nhiều ca khúc hay về tuổi học trò như nhạc sĩ Thanh Sơn. Những bài hát của Nhạc sĩ góp phần tạo nên tâm hồn người Việt nam và sẽ trường tồn mãi với thời gian.


NỖI BUỒN HOA PHƯỢNG

Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn,
Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương
Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi,
Phút gần gũi nhau mất rồi
Tạ từ là hết người ơi!
Tiếng ve nức nở buồn hơn tiếng lòng,
biết ai còn nhớ đến ân tình xưa
Đường xưa in bóng hai đứa nay đâu,
những chiều hẹn nhau hết rồi,
giờ như nước trôi qua cầu.
Giã biệt bạn lòng ơi! Thôi nay xa cách rồi
Kỷ niệm mình xin nhớ mãi,
buồn riêng một mình ai chờ mong từng đêm gối chiếc
Mối u hoài này ai có haỵ
Nếu ai đã từng nhặt hoa thấy buồn,
Cảm thông được nỗi vắng xa người thương.
Màu hoa phượng thắm như máu con tim,
mỗi lần hè sang, kỷ niệm
Người xưa biết đâu mà tìm


BA THÁNG TẠ TỪ 

Người ơi thắm thoát niên học hết rồi. 
Chúc nhau cạn lời giây phút ly bôi.
 
Ngày mai tan trường mình không chung lối.
 
Thương nhau nhiều biết gửi về mô.
 
Kỷ niệm cũ tan vào hư vô.
 

Cầm tay bốn mắt thương cảm nỗi sầu.
 
Tiễn đưa bùi ngùi phút cuối như nhau.
 
Đời không bao giờ hợp nhau mãi mãi.
 
Thương yêu rồi nỡ đành biệt nhau.
 
Để nhung nhớ muôn vạn ngày sau.
 

Thôi nhé, từ đây cách xa trong đời.
 
Vẫn buồn theo tháng ngày trôi.
 
Nụ cười khô héo trên môi.
 
Mỗi lần, thấy phượng nở tim xao xuyến.
 
Bạn bè đâu chỉ ta một mình.
 
Nỗi buồn này đành câm nín.
 

Rồi đây, có những khi buồn não lòng.
 
Cố nhân biền biệt có nhớ nhau không.
 
Ngoài kia hoa phượng rụng rơi tơi tả.
 
Dư âm làm sống lại đời ta.
 
Dù ngăn cách nhớ hoài ngày qua

BUỒN NHƯ PHƯỢNG

Giờ đây đứng trước ngôi trường cũ 
Rưng rưng hoa phượng nở
 
Mà hồn tôi nhớ về xa xôi
 
Và nhớ áo trắng vui đùa bay
 
Như bướm say hồn nắng
 
Tuổi thơ biết bao êm đềm .
 

Hè sang ve gieo cũng buồn bã
 
Bâng khuâng câu từ giã
 
Mà thương tiếc ngày vui qua
 
Phượng ơi sắc thắm trên ngàn cây
 
Mơ ước sao người đi
 
Còn thương nhớ ai nơi này .
 

ĐK:
Ngày xưa lên năm lên ba
 
Bên nhau vui ca dưới khung trường nhỏ
 
Tháng năm trôi qua như mơ
 
Phơi pha ngây thơ nào có ai ngờ .
 

Kỷ niệm một thời con gái
 
Dệt mộng dệt mơ êm ái
 
Em còn nhớ chăng em ơi
 
Biết nay em đi về đâu
 
Có mơ khi nào về đây
 
Thăm lại trường xưa .
 

Lòng tôi vẫn nhớ thương trường cũ
 
Vẫn nhớ thương người cũ
 
Thầm mong có ngày gặp nhau
 
Phượng ơi có biết chăng giờ đây
 
Nâng cánh hoa chiều phai
 
Hồn vương vấn nơi xa vời ... !!!

EM VẪN NHỚ TRƯỜNG XƯA

Trường làng em có hàng tre xanh 
Cây rợp bóng mát yêu đời yên lành
 
Nhịp cầu tre lối về nhà em
 
Qua rẫy nương xanh thấy vui êm đềm
 

Tình quê hương gắn liền yêu thương
 
Bao mùa mưa nắng em vẫn đến trường
 
Thầy cô em đã dạy cho em :
 
Yêu nước yêu quê và yêu gia đình
 

Tre xanh kia sẽ có ngày rồi già
 
Chồi non vươn lên thắm cây vườn mượt mà
 
Trường học này là cây hoa, còn nụ cười là hương hoa
 
Bay tỏa khắp quê nhà
 

Em siêng năng gắng học hành ngày ngày
 
Rồi mai sau đây sẽ nên người thành tài
 
Dù đời cuộc nhịp thoi đưa, từng mùa hè từng cơn mưa
 
Em ... vẫn nhớ trường xưa...

GIẬN HỜN

Trả lại em yêu chiếc khăn ngày nào, 
ngày còn bên nhau ái ân tràn đầy.
 
Trả lại em yêu những năm học trò,
 
những đêm hẹn hò, ngày ta có nhau.
 

Giận hờn chi em, nét mi đượm buồn.
 
Giận hờn chi em trút thêm muộn phiền.
 
Giận hờn cho nhau nỗi đau ngập lòng,
 
vắng xa thật rồi người ơi biết chăng.
 

(Điệp khúc):
Trả lại cho em, trả lại cho em,
 
lời nào yêu thương còn đọng trên môi và tình ta đó
 
những đêm trăng tàn,
 
để lần sau cuối khi nhìn thấy nhau để ngày mai đó duyên tình cách xa.
 
Tiếng yêu ban đầu còn đâu nữa em ?
 

Người đành xa ta, bỏ ta một mình,
 
để rồi ra đi cách xa ngàn trùng.
 
Kỷ niệm năm xưa sẽ tan như bọt bèo,
 
ái ân ngày nào giờ như giấc mơ.

HAI CÁNH PHƯỢNG BUỒN

Phượng đỏ rơi thắm sân trường
Nghe trên cây ve réo gọi nắng hồng
Hè ơi thôi đến đây chi
Cho phút chia tay nhiều xót xa

Người hỡi cho vài lời âu yếm
Ấm êm cõi lòng
Nỗi buồn vời vợi tim ta
Càng thêm nung nấu trong tâm hồn mình người ơi

Buồn nhớ em ơi
Mai này đây mỗi đứa xa một nơi
Có biết đâu nơi trường xưa có người đang đợi chờ
Chờ đợi tin ai nơi miền xa xôi ấy
Cho vơi bớt nhớ thương
Hè mang chia cách cho tình ta đôi nơi
Mong ước sao hè sẽ chóng phai

Từ giã đôi đứa đôi đường
 
Ta trao nhau hai cánh phượng u sầu
Nhìn nhau không nói nên câu,
Ôi phút chia tay dại mái đầu
 

Người hỡi mai người về quê cũ
 
Biết tôi chốn này,
Mỗi chiều nhìn hoa phượng rơi
Mà nghe nhung nhớ trong tâm hồn một người thôi.

HẠ BUỒN

Mượn một ca khúc viết lên tâm sự 
Biết bao nỗi niềm phút giây tạ từ
 
Hình dáng những người thân yêu,
Xa rồi để thương nhớ nhiều
 
Giờ biệt ly ôi thấy đìu hiu,
Nhìn nhau không nói mắt rưng rưng buồn
 
Xót thương xác phượng tả tơi bên đường
 
Bạn cũ, mái trường xưa ơi!
 
Ghi vào lòng tôi suốt đời,
Ngậm ngùi đành câm nín mà thôi!
 

Tôi vẫn nhớ sân trường và cây đa,
Nhớ một ông giáo già, nhớ bạn bè hôm qua.
 
Bao kỷ niệm nhắc lại khi hè đến,
Ngày xưa ơi nhớ mãi không quên!!
 

Thời gian ngăn cách chúng ta trong đời
 
Nhớ thương rất nhiều nói không nên lời
 
Màu áo tím ngày xưa đâu?
 
Đem vào lòng thêm trái sầu
 
Hạ buồn nhớ mãi ngàn sau…

LƯU BÚT NGÀY XANH

Lòng xao xuyến mỗi khi hoa phượng rơi 
Nhắc lại câu chuyện buồn
 
Trường còn kia ôi mái đổ tường rêu
 
Nơi kỷ niệm êm ái
 
Đâu dư âm của tiếng nói ngây thơ
 
Ngày hai đứa dìu nhau đến sân trường
 
Cùng đuổi bướm hái hoa trên cuối đường
 
Tiếng cười vạn tình thương
 

Và thuở ấy biết bao nhiêu buồn vui
 
Gói trọn trong tuổi đời
 
Tình đẹp như trang giấy kết vần thơ
 
Như một nụ hoa trắng
 
Nhưng bao nhiêu yêu dấu đã phai mờ
 
Thời gian nỡ vùi chôn tuổi học trò
 
Người em gái mến thương nơi chốn nào
 
Bao giờ mình gặp nhau
 

Có những lần hoàng hôn rớt trên vai
 
Bước chân đi lòng nuối tiếc ai hoài
 
Nhặt hoa rơi mà không nói nên câu
 
Nhớ nhau vì đâu
 
Biết nói gì tình ta trót chia phôi
 
Khép tâm tư dành riêng mến một người
 
Ngày xanh ơi! Ngày xanh chết trong tim
 
Biết đâu mà tìm
 

Người ơi nhắc đến chi kỷ niệm xưa khiến lòng tôi bùi ngùi
 
Ngày biệt ly hai đứa đứng nhìn nhau
 
Anh cài cành hoa tím
 
Hoa xưa đây nhưng bóng dáng anh đâu
 
Dòng nhật ký đã ghi nuốt tâm tình
 
Và đôi lúc nhớ nhau lưu bút còn
 
Để lại chuyện buồn vui...

PHƯỢNG BUỒN

Em đến với em vào một ngày trời đẹp nắng 
Một ngày phượng hồng thắm trong đôi mắt buồn xa xăm
 
Phượng hay bâng khuâng tưởng chừng như cô đơn
 
Nên khi chiều xuống thấy vấn vương tâm hồn.
 

Anh có biết không hè về phượng hồng đẹp lắm
 
Tình mình càng nồng thắm cho bao ước vọng cao dâng
 
Giờ trong tim màu hồng không phai phôi
 
Xuân qua hè tới ta nhớ nhau luôn phượng ơi
 

ĐK:
 
Lòng vẫn hay buồn
 
Vì đời thay đen đổi trắng, người dối gian
 
Dẫu là đem vui, cho những người nhiều tình yêu
 
Càng xót xa nhiều.
 

Trong tiếng hát ve phượng hồng là hoàng hậu đó
 
Phượng buồn vì tình ta tan theo sóng biển nổi trôi
 
Ngàn năm trong tôi, tình này không phai phôi
 
Xuân qua hè tới ta nhớ nhau luôn phượng ơi

VE SẦU MÙA PHƯỢNG

Nhớ nhiều mỗi lần nhìn mùa hè sang
Ve sầu cũng buồn vì đời hợp tan
Mến thương từ độ chúng mình gần nhau
Tuổi học trò mơ mộng lúc đầu
Phượng bên ve ân tình đậm sâu.

Thế rồi giã biệt thầy cũ trường xưa
Niên học hết rồi mình buồn làm sao
Tiếng ve u buồn nức nở vọng ngân
Thấy hoa phượng rớt rụng trước thềm
Lòng rưng rưng nhớ thương nhiều thêm.

[ĐK:]

Chia tay bạn bè còn ai đâu nữa
Bốn phương biết rồi mỗi đứa một đường
Phượng ơi ! Còn lại dòng lưu bút buồn
Hết rồi phút giây đến trường
Mười hai năm viết mỏi viết mòn.

Nhớ nhiều biết người tình này về đâu ?
Ve sầu khóc mùa phượng buồn làm sao !
Mỗi năm sân trường chấp nhận biệt ly
Tiếng ve sầu nhắc chuyện lúc đầu.
Mùa phượng mang nhớ nhung về sau.

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

TRỞ LẠI MÁI TRƯỜNG XƯA


 Thật không ngờ chuyến công tác trở lại Mông cổ của tôi thành công đến như vậy. Thông qua E-mail, lớp chúng tôi đã hẹn gặp lại nhau tại quảng trường Sukhbataar vào dịp lễ Naadam sau 35 năm tốt nghiệp. Nếu không thông báo trước có lẽ chắng thể nào nhận ra nhau được. Đại đa số ăn mặc quần áo cổ truyền. Ở tuổi xấp xỉ 60 tuy chưa phải chống gậy nhưng nhìn ai cũng thấy thể hiện rõ là lớp người thừa của xã hội. Mọi người gặp nhau tay bắt mặt mừng. Không phải riêng tôi mà chính các bạn sống tại Mông cổ có người cả chục năm chưa hề gặp nhau. Cảm động nhất là Thày phụ trách bị tai biến liệt cả người mà vẫn bắt con đưa đến gặp lại học trò cũ. Thày khi ấy là thày giáo trẻ mới tốt nghiệp được phân công làm chủ nhiệm lớp do đó luôn bị sinh viên trêu chọc. Chúng tôi bồi hồi kể chuyện với nhau về gia đình và công việc. Người còn, người mất nay gặp lại sau 35 năm thật sự cảm động.
Lớp tôi có 42 sinh viên trong đó 39 sinh viên Mông cổ và 03 sinh viên Việt nam. Đến nay 09 bạn đã về với tổ tiên. 11 bạn do nhiều lý do không thể về gặp mặt được. Cuộc hội ngộ của 22 người chất đầy kỷ niệm.


Lớp Chăn nuôi khóa 1973-1978 tổng số 42 sinh viên


Nay chỉ còn thế này thôi

  
Tổ 3 gồm 14 sinh viên

Chụp ảnh kỷ niệm xong chúng tôi đã cùng nhau về thăm trường cũ. Đoạn đường từ quảng trường vào trường không xa lắm mà phải đi mất gần một giờ. Ulanbator bây giờ đông đúc lạ thường. Cả thủ đô là một công trường xây dựng. Nhà cửa đua nhau mọc lên. Toàn bộ khu Zaisan cạnh trường và toàn bộ khu đất trống từ sông Thol kéo dài đến đường đi sân bay và công viên thiếu nhi bây giờ đã được lấp đầy bằng các cao ốc và các khu căn hộ cao cấp. Sát trường phía đồi Zaisan là khu dân cư cao cấp với các nhà hàng san sát. Khu đất trống trước cổng trường và sân bóng đá bây giờ đã trở thành khu dân cư với các nhà cao tầng đồ sộ. Ký túc xá cũ vẫn còn nguyên. Trước cửa nhà ở của giáo viên cũ bây giờ là khu ký túc xá dành cho sinh viên quốc tế. Trường đang đại tân trang để chuẩn bị cho lễ kỷ niệm 70 năm thành lập trường cho nên chúng tôi phải vào bằng cửa sau.


May mắn vẫn còn nguyên



Cổng sau của trường

Cống sau trước đây đi ra con đường nhỏ bây giờ là đường lớn nối liền với Viện Chăn nuôi. Phía trong Viện trước đây là bệnh viện thực hành của Khoa Thú y còn bây giờ được xây khang trang thành Trường Đại học Thú y.

 Mặt tiền của trường vẫn như xưa


Vị trí 35 năm trước lớp đã chụp ảnh kỷ niệm

Cổng chính của Trường vẫn như xưa. Vườn cây xanh hai bên sân trường vẫn còn đó. Cả lớp bồi hồi ngắm lại cảnh vật xưa và quây quần bên nhau chụp ảnh tại chính nơi đã cùng nhau chụp ảnh kỷ niệm ngày ra trường. Ngày ấy đông vui là thế mà giờ đây chỉ còn thế này thôi. Những khuôn mặt nhàu nát vì sự tàn phá của thời gian nhưng tràn đầy tình người đang ngơ ngác giữa cảnh cũ người xưa.


Hành lang bây giờ không còn bóng lộn như xưa

Lên bậc cầu thang chính là hành lang rộng và hội trường lớn nơi trước đây chúng tôi thường hòa nhạc và khiêu vũ. Hành lang ngày chúng tôi học được đánh vecni bóng lộn. Lao công phải dùng mùn cưa ẩm để lau bụi hàng ngày. Nay do tàn phá của thời gian, sàn đã bị hỏng và được sơn toàn bộ. Sàn hành lang của các khoa bây giờ đã bị mục nát và đang được bật lên thay toàn bộ. Các phòng học, phòng thí nghiệm cũng đang được sơn lại tường và sửa lại sàn nhà. Toàn bộ công trình sửa chữa, tân trang đang được gấp rút hoàn thành trước ngày khai giảng năm học mới và ngày kỷ niệm 70 năm thành lập trường.

 Bồi hồi trước cửa lớp  

 Lớp cũ  vẫn còn đây
Cả lớp ngồi quanh bàn hàn huyên lại chuyện xưa. Lớp Trưởng thay mặt toàn thể học sinh cũ chúc sức khỏe Thày chủ nhiệm và gửi đến thày tình cảm và quà lưu niệm của lớp nhân 35 năm ngày ra trường. Một bạn là nhà văn tặng Thày và cả lớp vài tác phẩm đã in và một bạn là nhà thơ đã đọc một bài thơ mới sáng tác nhân dịp kỷ niệm 35 năm tốt nghiệp về thời sinh viên. Bài thơ thật cảm động đã làm thày trò cả lớp ngập tràn nước mắt. Sau một vài bài cảm tưởng đậm tình nghĩa thày trò, chúng tôi chia tay để Thày về nghỉ. Thày ngồi xe lăn hai má chảy dài nước mắt lúc chia tay làm cả lớp nghẹn ngào lưu luyến và thầm cầu mong còn có dịp được gặp lại Thày. ...
Sau đó cả lớp đến tượng đài Quán Thế Âm cạnh Trường để thắp nến cầu siêu cho 9 bạn đã đi trước về cõi vĩnh hằng. Xe tiếp tục đưa đoàn về khu nghỉ mát gần tượng đài Chingis-Khan. Tượng đài được xây dựng trên khu đồi không cao lắm. Quần thể tượng đài gồm vua , vợ vua và các công trình phụ trợ.

 Chụp ảnh kỷ niệm dưới chân tượng đài Chingis-Khan

Bức tượng uy nghi nhìn về phía Nội Mông đầy suy tư. Người hành hương chắc cũng thấu hiểu tâm sự nung nấu tâm can của Người: Lãnh thổ. Vấn đề đó không chỉ của riêng Mông cổ mà còn của nhiều nước khác đang ngày đêm đấu tranh vì chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ.


Người đang suy tư điều gì?


 Cùng chia xẻ nỗi ưu tư của Người              Kỷ lục guiness bước chân người khổng lồ

 Ôn lại những kỷ niệm xưa


Lớp trưởng cụng ly nhân ngày gặp mặt

Chúng tôi từng người tóm tắt cho cả lớp nghe về cuộc sống gia đình, công việc kể từ ngày ra trường. Kể xong mỗi người phải hát một bài. Không khí thật vui y hệt thời sinh viên. Kế hoạch là sẽ nghỉ đêm và đốt lửa trại tại khu nghỉ. Tuy nhiên do Hội đồng Trường thay đổi lịch hẹn tiếp đoàn Cựu sinh viên Việt nam vào 10:00 sáng hôm sau cho nên chúng tôi phải rút ngắn cuộc vui. Ăn, hát, nhảy... cứ như vậy kéo dài đến 11:00 tối. Cuộc vui nào rồi cũng phải tàn. Chúng tôi trở về Ulanbator trong tâm trạng buồn vui lẫn lộn. Bài hát kỷ niệm thời sinh viên cứ vang mãi không ngừng. Chúng tôi chia tay trong muôn vàn cảm xúc và hẹn ngày tái ngộ. Các bạn hẹn sẽ ra sân bay tiễn tôi. Tôi về đến khách sạn đúng 3:20 đêm.
Có lẽ trong cuộc đời không có nhiều người đạt được hết những ước muốn. Tôi thật may mắn là một trong những người đó. Chuyến công tác “Thăm lại mái trường xưa” đã giải tỏa được nhiều nỗi nhớ nhung , trăn trở trong tâm hồn tôi suốt 34 năm. Gặp lại những người xưa, trả được phần nào món nợ ân nghĩa của một thời gian khó đã làm vơi đi nỗi khắc khoải trong tôi. Giờ đây tôi đã hoàn toàn mãn nguyện về quãng đời 7 năm của một thời trai trẻ.
Xin trân trọng cám ơn Người.

Thứ Ba, 21 tháng 8, 2012

NHỮNG HÒN VỌNG PHU


Trong chuyến đi về thăm trường cũ lần này tôi đã chứng kiến nhiều chuyện vui buồn đáng phải suy nghĩ. Cân nhắc cả tháng trời tôi mới dám viết ra để chúng ta cùng suy ngẫm đặc biệt với những người trong cuộc.

Chuyện thứ nhất
Tối ngày đầu tiên khi chúng tôi cùng mấy anh cựu sinh viên đang sống và kinh doanh tại Mông cổ nói chuyện thì có tiếng gõ cửa. Một cô gái xinh đẹp bước vào. Cô chào hỏi chúng tôi. Các anh cựu sinh viên đã quen trước giới thiệu:
-        Giới thiệu với các Anh đây là cháu P.E con của Anh P.
-        Chào cháu. Cháu có khỏe không? Chúng tôi bắt tay và vui vẻ chào hỏi.
Chúng tôi hỏi thăm gia đình và sức khỏe của mẹ cháu. Cháu đột ngột hỏi:
-        Thưa các Chú! Tại sao Bố cháu không sang ạ?
Tôi thực sự bối rối không biết trả lời Cháu ra sao thì Anh Đoan đã nhanh trí:
-        P.E à, Bố cháu đã chuẩn bị hết rồi nhưng lại phải ở lại vì có cuộc họp quan trọng. Chắc Bố cháu đã thông tin cho mẹ con cháu rồi chứ?.
-        Dạ, Cháu biết rồi nhưng Mẹ cháu bảo cứ phải hỏi lại các Chú cho rõ.
-        Mẹ bảo hay là Cháu bảo Mẹ? Chúng tôi trêu Cháu. Cháu đỏ bừng mặt cười lẽn bẽn.
Sự thông minh, ngoan ngoãn của Cháu làm cho chúng tôi cảm thấy tự hào. Khi cháu về rồi các anh cựu sinh viên nói:
-        Anh P mới sang nhận cháu được 4 năm. Chúng em là bạn cùng học và là người đưa anh ấy đi tìm lại cô ấy. Cuộc gặp mặt cảm động lắm các anh ạ.
-        Kể cho tụi mình nghe đi. Tôi đề nghị và Anh Hướng kể:
“ Thời tụi em đã mở nhiều lắm chứ không như thời các Anh. Tuy nhiên việc yêu đương thì vẫn còn khó khăn lắm. Thực ra không phải do cấm đoán mà chủ yếu là do điều kiện kinh tế và nhiều lý do khác nữa. Tình yêu của Cậu P và cô N rất đẹp. Họ luôn bên nhau ríu rít như đôi uyên ương. Bỗng một thời gian không thấy hai người gặp gỡ nữa. Chúng em cứ tưởng là họ đã chia tay nhau. Nhưng không ngờ sự việc lại rắc rối đến như vậy. Em nhớ mãi một buổi chiều mùa đông lạnh giá khi chúng em đi mua hàng về thì gặp cô ấy bồng đứa bé mới sinh ngồi ở phòng trực nhật. Cô ấy nhờ chúng em gọi anh P cho cô ấy gặp. Chúng em lên đập cửa phòng. Phòng khóa cửa và không thấy trả lời. Chúng em nghĩ có lẽ P đi vắng cho nên đã xuống nói với cô ấy và đề nghị hôm sau đến vì đã muộn. Chuyện có con riêng khi ấy là động trời lắm cho nên chúng em không cho ai biết. Nhìn cô ấy bế con lầm lũi ra bến xe mà chúng em cảm thấy vừa vui lại vừa buồn. Khi em lên phòng đã thấy P đang ngồi. Em cáu quá hét lên:
-        Tại sao mày không xuống hả? Người ta chịu đựng giá rét đưa con đến cho mày gặp mà mày không thèm xuống gặp là làm sao?. Mặt P ngệt ra buồn bã:
-        Ông bảo tôi gặp thế nào đây? Chưa ai nói là cho phép lấy người nước ngoài. Vả lại đang đi học lấy gì nuôi con?
-        Thế cô ấy còn đang học sinh thì lấy gì nuôi con? Giờ là lúc cô ấy cần mày nhất mà nỡ lòng nào mày không gặp kể cả con đẻ của mày? Em nhẹ nhàng phân tích. P vẫn khăng khăng kiên quyết:
-        Không gặp được. Tao thà có lỗi với cô ấy và con tao. Tôi uất quá gầm lên:
-        Mày phải gặp. Người ta đã có Nhà nước và gia đình giúp nuôi con. Nếu mày không gặp chúng tao sẽ từ mày. Nói xong tôi đóng sầm cửa bỏ về phòng.
Đúng là đồ bỏ đi. Hôm sau P bỏ ra trường Tổng hợp sống với mấy cậu đang học dự bị. Chúng em không sao gặp được vì P luôn tìm cách tránh mặt. Còn cô người yêu của P bế con đến tìm gặp một tuần liên tiếp. Chúng em thi thoảng xuống xin lỗi và an ủi cô ấy. Nhìn cô ấy hốc hác, mắt sưng húp làm chúng em cảm thấy có lỗi và hổ thẹn vô cùng. Em nhớ mãi hôm ấy thi học kỳ. Môn Đồng cỏ dài và khó cho nên khi em thi xong đã 7h tối. Về đến ký túc xá vẫn thấy cô ấy bế con ngồi đợi. Em vào phòng và khuyên cô ấy nên đưa con về kẻo tối thì cô ấy nói :
-        Tình yêu của em chỉ kéo dài được đến hôm nay. Em xin cám ơn lòng tốt của các anh. Xin vĩnh biệt ! Nói xong cô ấy ôm con chạy ra cửa.
Em vội chạy theo và muốn nói nhiều điều với cô ấy nhưng không sao nói được. Hình ảnh cô gái ôm con mới sinh thất thểu đi trong chiều tuyết rơi cứ hằn sâu trong tâm trí em kể từ hồi đó. Đúng như lời chào, cô ấy không bao giờ quay lại tìm gặp P nữa... 
Đúng là quả đất tròn. Cách đây 7 năm em đưa cháu lớn sang sống cùng em. Hôm đưa cháu đến trường học thì thật bất ngờ cô chủ nhiệm của cháu lại chính là người cô yêu cũ của P. Chúng em sững sờ nhìn nhau và phải một lúc sau mới chào hỏi nhau được. Ngay chiều hôm đó Bố con em đã xin đến thăm nhà cô chủ nhiệm. Lý do thật chính đáng đã làm cô không thể chối từ. Cô sống trong căn nhà nhỏ 3 phòng : 02 phòng ngủ và 01 phòng khách. Sau bát chè sữa em hỏi thăm cháu gái năm xưa và xin gặp. Cô đồng ý và yêu cầu không được nói gì về thân thế với cháu. Nói thật với các anh là em thật bất ngờ khi gặp cháu. Một cô nữ sinh năm cuối cao lớn xinh đẹp như hoa hậu và giống P vô cùng. Chúng em chào hỏi nhau nói chuyện mấy câu về học hành. Sau đó mẹ cháu yêu cầu cháu đưa con em về phòng cháu chơi để mẹ tiếp phụ huynh học sinh.
Bọn em đã nói rất nhiều chuyện . Cô ấy kể rằng những năm đầu sau khi sinh con cô ấy thật vất vả. Phải 2 năm sau cô ấy mới tốt nghiệp được phổ thông trung học. Cô thi đỗ vào trường Đại học sư phạm và ra trường theo nghề dạy học từ đó. Hiện cô đang là hiệu phó của trường trung học cơ sở nơi con em theo học. Cô vẫn độc thân. Đến lúc đó em mới nhận thấy một tình yêu chân thực, vĩ đại trong cô. Cô vẫn chờ mong và hy vọng vào mối tình vĩnh cửu với một chành sinh viên Việt nam nghèo kiết xác và đích thực là một gã Sở khanh. Em đã kể cho cô thông tin về P. Cô thật sự vui về công danh và gia đình của cậu ấy. Khi chia tay cô ấy yêu cầu em không được thông tin với P về gia đình cô ấy. Tuy nhiên cho dù đã hứa, ngay đêm đó em đã gửi thư điện tử cho P và kể hết mọi chuyện đặc biệt là về đứa con gái vô cùng xinh đẹp của cậu ấy. Tin đó thực sự là cú sét đánh đối với P. Cũng có thể khi người ta đã sang tuổi xế bóng thì tình mẫu tử mới mạnh mẽ và người ta mong tìm gặp lại. Tuy nhiên cũng phải 3 năm sau P mới thu xếp được chuyện gia đình để sang tìm gặp con gái.
 Ngày P sang, chúng em đã phải ngồi với nhau gần buổi chiều để lập chương trình tìm vợ con chi tiết . Đến lúc đó em mới được biết là suốt 3 năm cô ấy không một lần trả lời thư hay liên lạc với P cho dù tuần nào P cũng liên lạc. Chắc chắn là cô ấy còn rất hận. Tình yêu càng lớn thì nỗi hận càng lớn. Để xóa bỏ được mối hận này chỉ còn cách là phải thể hiện sự chân tình và kiên trì mà thôi. Thống nhất xong phương án, em đã điện báo tin cho cô ấy biết là P đã sang và xin được gặp hai mẹ con. Đúng như dự đoán, cô ấy đã từ chối thẳng thừng và yêu cầu em không được đưa P đến và nếu em đưa P đến thì mối quan hệ giữa chúng em coi như chấm hết. Thật là nan giải. Tuy nhiên chúng em vẫn quyết định là đến ngay tối hôm đó. Bấm chuông mãi không được và em đã gọi điện cho cô ấy thì máy đã bị tắt. Chờ mãi, chờ mãi...cuối cùng bấm chuông hỏi hàng xóm thì được biết cô ấy đã cùng con gái đi đâu đó từ chiều. Chúng em ra xe ngồi chờ. 10h...11h...12h tối vẫn không thấy đâu. Chắc chắn cô ấy trốn không cho gặp rồi. Vừa đói vừa bực chúng em thất trận ra về.
Hôm sau thứ sáu là ngày nghỉ cuối tuần. Chúng em cơm nước xong là đến ngay. Nhìn thấy đèn phòng bếp sáng em tin chắc là cô ấy có nhà. Chúng em lên và bấm chuông. Cô ấy mở cửa. Nhìn thấy P cô ấy lập tức đóng sầm cửa lại . Em bấm chuông liên tục. Cô ấy mở ra và quát lên: « Anh thôi bấm chuông đi, nếu không tôi gọi cảnh sát đấy». Thế là đành ngồi chờ vậy. Do có việc đột xuất tại xưởng cho nên em phải đi để P ở lại chờ. Đến gần 10h00 tối mới xong việc em vội lái xe đến nhà người yêu P. Đến nơi vẫn thấy P ngồi thẫn thờ trên bậc cầu thang với đôi mắt đẫm lệ. Em vội hỏi :
-        Sao rồi ? P trả lời :
-        Đợi mãi cô ấy cùng con gái đi ra và không thèm ngó ngàng gì đến mình. Chiều cô ấy mới về cũng không cho mình gặp để nói chuyện. Buồn quá.
-        Thế trông hai mẹ con thái độ thế nào? em vội hỏi.
-        Buồn và hình như hai mẹ con đã khóc. P trả lời. Em vội reo lên:
-        Thế thì ăn chắc rồi. Chỉ cần cho cô ấy thêm thời gian và chúng ta phải kiên trì thôi. Về thôi, mai chủ nhật lại đến.
Chúng em buồn bã ra về trong im lặng.
Sáng hôm sau chúng em đến sớm hơn thì nhìn thấy cô ấy đang cùng con gái ra xe. Em liền bám theo. Đi được một lúc thì em phát hiện ra cô ấy sang nhà bà ngoại. Đây thật là một cơ hội vàng. Em bàn với P phải tổng tiến công trận này. Nếu đánh đổ được gia đình nhà mẹ đẻ của cô ấy thì chắc chắn thành công. Khi hai mẹ con cô ấy mang đồ vào đến cửa nhà thì em cũng đánh xe thẳng vào và chúng em lao ra cùng đứng chờ cửa mở. Khi cô em gái mở cửa thì bọn em cũng nói gót vào ngay khi gia đình chưa kịp phản ứng. Hai mẹ con cô ấy để đồ vào bếp và vào phòng trong không ra nữa. Chúng em vào phòng khách chào hỏi gia đình. Do em đã quen biết cho nên em đã chủ động giới thiệu P với bố , mẹ và em gái cô ấy. Em đã trình bày tất cả nguyên nhân tại sao khi đó P đã không dám nhận con và giúp đỡ N trong lúc khó khăn nhất của cuộc đời. Sự ân hận, dằn vặt lớn nhất của cuộc đời này đã dày vò P suốt 21 năm qua. Khi nghe được tin về hai mẹ con N, P đã bỏ hết công việc để sang nhận lỗi với mẹ con cô ấy cho dù đã muộn. Tuy nhiên đã 2 ngày rồi mà mẹ con N vẫn cương quyết không tha thứ. Nay xin thay mặt bạn xin tạ tội và xin cám ơn gia đình đã cưu mang cho hai mẹ con cô ấy trong thời điểm khó khăn nhất của cuộc đời. Nghe đến đây P khóc nức nở và cậu ấy quì xuống, lê đến trước mặt bố mẹ N vái lạy không nói lên lời. Nước mắt em cũng chảy tràn trên má. Thật diệu kỳ cả hai ông bà và cô em gái cũng khóc. Em không hiểu họ khóc vì sự thành thật đáng thương hại của P hay vì sự xót thương cho con gái họ. Phải mất đến 10 phút sau P mới nói được mấy từ xin lỗi mong gia đình tha thứ và cho phép được gặp lại N và con gái. Cả nhà nhìn nhau và một lúc sau Ông nói với bà vào nói với N là gia đình đã tha thứ cho P. Bà đi vào và tất cả ngồi thấp thỏm phấp phỏng đợi chờ. 5 phút...10 phút... Thời gian chậm chạp trôi qua. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường sao mà to thế. Em có cảm giác như tiếng búa gõ vào thùng phi rỗng. Vào lúc đó không ai nói với ai một lời nào và thực sự cũng không biết nói gì. Tất cả chỉ hướng đến một ý nghĩ là mong sự tha thứ. Nỗi hận trải qua 21 năm liệu có nguôi ngoai phần nào không hay lại lớn lên cùng năm tháng. Em rất hy vọng P sẽ được tha thứ vì cháu gái xinh đẹp N.E. Chính cháu sẽ là người tháo ngòi nổ cho P vì cháu là niềm vui của cả hai người. Và thật bất ngờ. Ba bà cháu đột ngột bước vào với khuôn mặt đẫm đầy nước mắt. P vùng đứng dạy, lao đến ôm chầm lấy hai mẹ con N miệng la lớn hai từ xin lỗi. Họ ôm nhau khóc òa thảm thiết như nhà có đám. Tất cả mọi người có mặt khi ấy đều khóc và khóc một cách hạnh phúc. Họ 3 người kéo nhau sang phòng bên vì lúc đó là thời gian của họ. Em ngồi với gia đình một lúc rồi xin phép ra về với lý do công việc.
Ba ngày sau P mới xuất hiện cùng mẹ con N. Nhìn họ vui vẻ, hạnh phúc chúng em cũng vui lây. Không biết họ đã nói gì với nhau nhưng em tin chắc rằng họ đang thực sự hạnh phúc. Chúng em rất mừng cho P vì đã tìm lại được con đẻ của mình về cho gia đình và dòng tộc và nhất là đã hóa giải được nỗi hận thù trong lòng người con gái đã một thời gắn bó, hóa giải được nỗi ân hận trong lòng đã dày vò tâm can bấy lâu nay...”

Chuyện thứ hai
Chúng tôi thực sự xúc động về câu chuyện trở lại chốn xưa để tìm con của P một cựu sinh viên đã học tập tại Mông cổ.  Tôi đang miên man với suy nghĩ về nhiều cháu còn chưa hề biết mặt bố thì Hướng nói:
- Các anh ạ! Còn có chuyện đáng khâm phục hơn về tình yêu cơ. Tôi vội hỏi:
- Thế à! Kể cho tụi mình nghe đi. Thời bọn mình bị cấm đoán cho nên tuy rất yêu nhưng có dám thổ lộ đâu.
Hướng bắt đầu kể cho chúng tôi nghe về một mối tình đẹp có trách nhiệm của thời sinh viên đầy kỷ niệm.
“ Những năm đầu thập kỷ 90 là một thời cực kỳ khó khăn. Sự sụp đổ của Liên xô đã để lại hệ lụy vô cùng to lớn cho các nước XHCN. Lưu học sinh có người phải bỏ học để tự mưu sinh vì học bổng khi đó tính ra chỉ được 1 đô la. Anh em phải vừa học vừa buôn bán, làm thêm. Chúng em đã phải nấu rượu lậu, buôn thuốc tây, nấu cao xương hươu , cao xương ngựa...nói chung là làm bất kể việc gì miễn là kiếm ra tiền để học tập. Do buôn bán chúng em quen rất rộng và cũng chơi bời rất galant. Anh T học trước em 2 khóa là người từng trải, chín chắn. Anh cao to, đẹp trai được nhiều em gái yêu quí. Anh yêu cũng nhiều nhưng mối tình sâu đậm nhất có lẽ là mối tình với cô cháu gái của Bà trực nhật ký túc xá sinh viên quốc tế. Tình yêu của họ đẹp và tinh khiết như ánh ban mai không hề vụ lợi. Họ đến với nhau bằng tình yêu  chân thành. Cô ấy dành hết cho anh cho dù biết rõ rằng sẽ không có hồi kết. Cô ấy luôn bên cạnh anh, động viên anh đặc biệt trong những lúc khó khăn nhất của cuộc đời. Những năm sau này Anh đã động viên cô đi lấy chồng và cô đã nghe theo lời Anh. Cô lấy chồng và có một cô con gái nhỏ. Tuy vậy họ vẫn đến với nhau cho dù chỉ cần nhìn thấy nhau trong giây lát. Cuộc sống cứ êm đềm trôi và kéo dài được mười năm...
Do bị hiểu lầm trong một vụ buôn bán, Anh đã bị trục xuất về nước. Mãi hai năm sau Anh mới được thanh minh và Chính phủ Mông cổ đã gửi công hàm xin lỗi. Do bị trục xuất, Anh đã không được gặp bất cứ ai và không được mang theo bất cứ thứ gì. Đây có thể là nỗi bất hạnh lớn trong mối tình của anh. Không hiểu có phải do hiểu lầm và hận tình không mà sau đó cô ấy trở nên rượu chè bê tha , sống buông thả vô độ. Cuộc đời cô ấy xuống dốc thảm hại. Mỗi lần nhận thư của bạn bè báo tin về cô ấy tâm hồn anh thêm nát tan. Anh luôn tự rằn vặt bản thân là tại Anh mà cuộc đời cô ấy mới ra nông nỗi như vậy. Nếu không có Anh trong cuộc đời cô ấy có lẽ cô ấy đã không khốn khổ đến như thế. Suy nghĩ đó cứ đè nặng tâm can anh suốt 20 năm xa cách...
Cuộc đời Anh được coi là thành đạt: Vợ đẹp, con khôn và có vị trí trong xã hội. Tuy nhiên tâm hồn anh luôn bị dằn vặt và Anh luôn mong được gặp lại cô ấy để biết rõ có phải tại Anh mà cô ấy trở nên như thế hay không.
Năm ngoái nhân một chuyến công tác nước ngoài, Anh đã sang để tìm gặp lại người xưa. Chúng em đón tiếp Anh rất long trọng như đón người anh đi xa đã lâu mới trở về. Chúng em chưa kịp hàn huyên thì Anh đã đề nghị giúp anh tìm lại cô bạn gái năm xưa. Quả thật đã lâu rồi chúng em không gặp cô ấy. Anh vẫn còn địa chỉ nhà cũ và số điện thoại.
Theo số nhà cũ chúng em đã tìm đến nhưng khi hỏi thăm thì không phải người xưa nữa. Người chủ mới này không biết cô ấy và bố mẹ cô ấy là ai vì họ cũng mua lại vài năm nay. Hỏi người chủ cũ thì may mắn là họ có quen biết. Chúng em xin địa chỉ và đi tìm gặp ngay. Không may là đến nơi thì chỉ có người cháu trông nhà giúp còn gia đinh người chủ đã đi nghỉ mát ở Therench một tuần nữa mới về. Thật nan giải vì thời gian eo hẹp của anh. Thôi đành chờ vậy. Chúng em đã tổ chức đưa anh đi thăm trường cũ, bạn cũ và tham quan các địa danh nổi tiếng của Mông cổ. Một tuần trôi qua như ánh sao. Chiều ngày thứ bảy chúng em điện đến thì được biết chủ nhà đã về. Lập tức chúng em đến gặp ngay. Vợ chồng chủ nhà còn trẻ và rất nhiệt tình. Họ cho biết là không biết chủ cũ đã chuyển đi đâu và cũng không biết gì về gia đình cô bạn cũ của Anh T. Thế là mất hết hy vọng. Nhìn anh T buồn bã mà ai cũng thấy thương. Bỗng chị chủ nhà kêu lên:
- Anh có nhớ tên ai trong gia đình cô ấy không?. Em có người bạn đang công tác tại phòng quản lý nhân khẩu của thủ đô Ulanbator. Có thể nhờ Chị ấy tìm giúp được.
Anh T mắt sáng người như người chết vớ được cọc vội đọc tên của cô ấy và cả của mẹ cô ấy. Thế là các cuộc điện thoại được gọi đi gọi lại. Gần một tiếng sau thì nhận được đầy đủ địa chỉ nhà của mẹ cô người yêu cũ của anh T. Hai vợ chồng trẻ thật tốt bụng. Họ lấy xe chở Anh T đi tìm vì sợ chúng tôi người nước ngoài khó tìm được khu mới mở rộng. Đúng như họ nói, nếu bọn em đi tìm chắc cả ngày mới thấy. Khi đến nơi, mẹ và em gái cô ấy nhận ra anh T ngay. Họ chào hỏi nhau và nói chuyện về cô ấy. Qua câu chuyện chúng em được biết là cô ấy thất nghiệp. Cả nhà góp tiền cho con gái cô ấy đi học đại học ở Canada và cô ấy hiện đang sống ở khu lao động vùng ngoại ô. Do nhà cô ấy không có điện thoại cho nên không thể liên lạc được. Em gái cô ấy xung phong dẫn đường vì theo lời cô ấy nói nếu chưa từng đến thì không thể tìm nhà được. Chúng tôi chào bà mẹ và vội vã ra xe đi ngay vì đã muộn.
Đúng như lời cô em nói quả là trận đồ bát quái. Nơi đây là khu vực của những người không nghề nghiệp. Họ suốt ngày say khướt, đánh chửi nhau. Nhà của tạm bợ san sát người lạ chắc chắn không thể biết đường ra.  Đến nơi thì cửa đóng then cài. Hỏi hàng xóm thì được biết cô ấy đi từ sáng chưa về. May quá hàng xóm thông báo là cô ấy mới sắm được con di động và cho cô em số. Cô em điện ngay và không hiểu họ nói chuyện gì mãi sau cô thông báo là chị hẹn gặp nhau ở quán ăn “The bull”. Đoàn quay về và chúng em mời vợ chồng chủ nhà cùng dự bữa cơm tối. Chờ mãi, điện mãi cô ấy cứ nói là còn bận chút việc mọi người cứ ăn trước. Tụi em nhịn từ sáng đói mềm cả người. Em quyết định cứ ăn trước còn anh T chờ ăn sau. Cơm nước xong đến 10h00 thì được tin là cô ấy đang chờ ở nhà mẹ đẻ. Chắc là do mặc cảm cho nên cô ấy không dám đến gặp mọi người. Tụi em cám ơn anh chị chủ nhà và em đưa anh T đến nhà gặp cô ấy.
Nhìn thấy cô ấy, em thực sự sốc vì cách ăn mặc lố lăng, bụi đời không giống ai của cô: Quần áo cũn cỡn tin không ra tin, son phấn lòe loẹt như cô gái điếm rẻ tiền, giọng nói lè nhè say khướt với nụ cười giả tạo thật không sao chịu nổi. Nhìn thấy Anh T mặt nghệt ra em thực sự thương cho anh. Em vội vào chào mẹ cô ấy và ngồi nói chuyện cùng gia đình mặc cho Anh chị hàn huyên với nhau. Khoảng một tiếng sau, Anh T xin phép gia đình đưa cô ấy đi ăn cơm. Chúng em chào gia đình rồi cùng nhau về quán ăn ở gần quảng trường Sukhbator. Hai người ăn tạm bát súp rồi cùng nhau về khách sạn. Em tạm biệt anh chị và hứa hôm sau đến sớm. Cả đêm em không sao ngủ được cứ suy nghĩ hoài về cô người yêu của anh T. Lý do gì mà cô trượt dốc không phanh đến như vậy. Không hiểu anh T khuyên giải thế nào để cho cô tỉnh lại và bắt đầu lại cuộc đời...
Sáng hôm sau em đến khách sạn thì thấy Anh chị đã ngồi chờ. Nhìn bộ mặt hiền khô và đôi mắt sưng mọng của cô ấy, em thực sự ngỡ ngàng. Anh mời em ngồi và nhờ tụi em giúp đỡ cô ấy. Em hứa sẽ cố gắng hết sức có thể nếu cô ấy yêu cầu. Cô ấy vui vẻ, nũng nịu trong bộ quần áo mới làm em hình dung nhớ lại cô bé ngoan hiền khi xưa. Thật tài ba. Đúng là lãnh đạo. Buổi chiều khi chia tay, Cô ôm chặt lấy anh khóc òa thổn thức. Cô hứa sẽ tìm việc làm, bỏ uống rượu và phấn đấu trở thành người hữu ích như anh căn dặn...
Sau khi tiễn cô bạn gái về, tụi em ngồi uống ly rượu và hỏi chuyện anh. Anh tâm sự là đã giải tỏa được hết bao nỗi ưu tư trong lòng bấy lâu nay. Cô uống rượu không phải hoàn toàn tại anh mà đúng lúc anh bị trục xuất về thì cô cũng bị anh chồng bỏ rơi đi theo người con gái khác. Chán đời. Cô lang thang chơi bời bất cần đời. Gia đình can ngăn hết lời nhưng cô bỏ ngoài tai. Mẹ cô phải mang cháu về nuôi ăn học. Cô tàn tạ nhanh chóng. Từ cô gái xinh đẹp hiền hậu cô đã trở thành kẻ bụi đời thân tàn ma dại lúc nào không hay. Nhiều đêm cô suy nghĩ cũng cảm thấy ân hận muốn làm lại cuộc đời nhưng không biết từ đâu. Anh đã phân tích cho cô đủ điều. Anh cầu xin cô hãy bỏ rượu và làm lại cuộc đời vì con gái giỏi giang và một chút vì anh để Anh hãnh diện với bạn bè là có người bạn thân tuyệt vời. Đêm đó họ ôm nhau tâm sự hoàn toàn không có nhục dục mà chỉ tràn đầy nước mắt.
Đúng như lời hứa, Cô đã xin vào làm trực nhật ở ký túc xá của trường nơi trước đây cô đã làm. Thi thoảng Cô đến thăm anh em Việt nam. Giờ cô ấy béo trắng, xinh đẹp và luôn nở nụ cười rạng rỡ. Họ thường xuyên trao đổi thông tin với nhau và luôn hướng về nhau. Tụi em thực sự cảm phục anh T. Anh là con người đầy tình nghĩa bởi khi nghe tin người yêu cũ sa ngã, Anh đã vội sang để tìm gặp cho dù đã quá muộn màng. Khi chưa gặp được nhau, Anh đau đáu một suy nghĩ là lỗi tại anh và Anh phải có trách nhiệm giải quyết. Đúng là trời có mắt. Ông trời đã không phụ công anh. Anh đã cứu giúp được một con người và đã mang lại hạnh phúc cho nhiều người khác nữa...

Những hòn vọng phu
Theo thông báo của Đại Sứ Việt nam tại Mông cổ hiện nay có khoảng 30 cháu đang chờ Bố sang nhận. Có người có đến 2,3 con. Phần lớn có một con. Có thể đại đa số họ không biết đã để lại giọt máu nơi thảo nguyên đầy kỷ niệm bởi những ngày cuối cùng sau khi dự lễ tốt nghiệp, họ chia tay nhau trong muôn vàn thương nhớ. Họ hiến dâng cho nhau mà không cần biết đến hậu quả sau này. Sau khi về nước do nhiều lý do họ đã không liên lạc được với nhau. Tôi nhớ cách đây không lâu anh Dashtseven Chủ tịch Hội hữu nghị Mông cổ-Việt nam có nhờ sinh viên Việt nam cũ tìm giúp cha là một sinh viên Campuchia cho một cháu gái xinh đẹp. Tuy nhiên do nhiều lý do mà chúng tôi đã không thể tìm giúp anh được.
Chắc chắn 30 cháu đang mong muốn tìm cha là những sinh viên Việt nam cũ. Các cháu mong muốn tìm để nhận tình máu mủ, ruột già chứ không phải vì vật chất tầm thường. Tôi tin rằng các bà mẹ cũng đang mong muốn tìm gặp lại người xưa để trao lại một món quà mà họ đã hy sinh cả cuộc đời chắt chiu gìn giữ. Họ là những hòn vọng phu không ai còn nhớ hoặc không muốn nhớ của những người đã gắn bó với họ một thời gian khó...
Tôi cảm thấy tiếc là ngày đó giá mà mình liều một tý thì giờ đây cuộc đời đã thi vị biết bao.

Hè 2012

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2012

Viếng mộ Thày Purevjav

                                           
Chuyến đi “ Về lại mái trường xưa” tuy không được đông vui như dự kiến nhưng cũng đủ danh nghĩa để đoàn đủ dũng khí thăm lại mái trường xưa. Đoàn chỉ vẻn vẹn có 03 thành viên chính thức đó là Tôi, Anh Nguyễn  Xuân Đoan – PGĐ Sở Kế hoạch Đầu tư tỉnh Hải Dương, Anh Nguyễn Văn Sa hiện đang làm việc tại Nhật Bản và 01 thành viên dự thính là Anh Nguyễn Hữu Huân quốc tịch Mỹ hiện đang làm việc tại Hàn Quốc. Kế hoạch của Đoàn có 03 ngày tham dự Hội nghị thượng đỉnh Chủ tịch Hội đồng các trường Đại học quốc tế tổ chức tại trường ĐH tổng hợp nông nghiệp Mông cổ. Riêng tôi đã lập kế hoạch ngay sáng mồng 9/7 đi viếng mộ Thày Purevjav. Thật không ngờ khi nói chuyện này với Anh Đoan thì được biết Thày đã là Thày hướng dẫn nghiên cứu sinh của Anh. Tuy nhiên Thày chỉ hướng dẫn được năm thứ nhất vì Thày bị mắc bệnh hiểm nghèo và đã bị mất do đó 2 năm sau phải chuyển Thày khác. Thế là Anh và tôi cùng các con của Thày đã đi  viếng mộ thày.



                                                                    Mộ Thày Purevjav

Do khi vào bị lệch hướng cho nên chúng tôi phải đi bộ mất một khoảng khá xa. Thày yên nghỉ trên sườn đồi lộng gió nhìn về khu Zaisan đầy kỷ niệm. Khu này là nơi yên nghỉ của các nhà trí thức đủ các ngành nghề. Mộ phần của người Mông cổ rất đơn giản không xa hoa lòe loẹt như ở Việt nam. Mộ không cải táng. Phần đặt quan tài được đổ beton chắc chắn. Phần trên mộ được đắp đất và chỉ có một số rất ít gia đình đổ beton cao khoảng 15-20cm chứ không giật cấp, ốp lát hoành tráng như ở ta. Mộ của Thày cũng chỉ được quây xung quanh bằng các viên đá và cọc gỗ cho đất khỏi bị trôi. Hàng năm khi tảo mộ chỉ được trồng thêm cỏ chứ không được dọn cỏ đi. Lễ cúng cũng đơn giản bao gồm các vật phẩm dùng hàng ngày như sữa, rượu, thuốc lá, bánh kẹo. Tôi chuẩn bị đồ mã từ Việt nam chỉ được 01 bộ comple, 01 đinh tiền vàng và 01 Iphone 4S để biếu Thày. Các con Thày xếp lại các viên đã bị lăn ra khỏi mộ và bày đồ cúng. Chúng tôi tắp hương vái lạy và đứng nghiêm hồi tưởng lại hình ảnh của Thày. Nhớ lại những việc Thày đã làm cho chúng tôi. Nước mắt tôi trào ra thổn thức bởi 35 năm xa Thày với nỗi ân hận dày vò là tại tôi nên đã không gặp được Thày khi Thày đi xa. Tôi thầm xin Thày tha lỗi cho tôi cũng chỉ bởi cuộc sống mưu sinh.



Lòng tôi bỗng cảm thấy thanh thản lạ thường. Gặp lại được gia đình Thày và viếng được mộ Thày đã giải tỏa nỗi ưu tư đã đè nặng trong tôi.Tôi và Anh Đoan thực sự vui vì đã làm được việc đầu tiên trong lịch trình một cách thuận lợi và thu được kết quả mỹ mãn.

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2012

Sự sống thật


 Lời bình:  Thật dung dị đầy cảm xúc. Chỉ người trong cuộc mới có được những vần thơ đầy nước mắt và đầy triết lý như thế.

Văn Cao

           Tôi không được làm trái đầu mùa
Những trái cây
                        cao giá
Tôi,
Một trái cây muộn
                              còn sót lại cành      
Vị cuối cùng
Mùa cuối cùng
Rớt xuống... 

Mới thật hiểu
Sự sống thật của mình 

                  
    17/7/1970